CategoriesĐIỂM ĐẾNCHÂU ÁLÀO

10 Ngày Ở Bắc Lào: Đêm Luang Prabang Huyền Thoại (Phần 2)

NGÀY 4 (THỨ 3 – 20/02/2018 – 5 TẾT): PHONSAVAN – LUANG PRABANG (250 KM)

Tất cả những chuyến roadtrip của team từ trước đến giờ đều được chúng tôi lên plan chi tiết, cụ thể, tính toán sát sao giờ giấc thế nhưng “bể” plan một vài đoạn là điều không thể tránh khỏi vì nhiều yếu tố phát sinh thực tế hay những sự cố vặt, nhất là khi số lượng team càng đông thì thời gian chờ đợi nhau cũng “tổn thất” hơn.

Ngày 1: Nà Ka – Thung Lũng Bình Yên

Ngày 2: Một Thoáng Sầm Nưa

Ngày 3: Cánh Đồng Chum Huyền Bí

Chiều hôm nay của team lại lần nữa đi chệch với một gạch đầu dòng trong plan. Thời điểm lý tưởng để có mặt ở thác Kuangsi muộn nhất là 4h chiều thì mới kịp tắm nhưng đường đi quá xấu, nhỏ và lúc nhúc đoàn xe du lịch Trung Quốc là điều chúng tôi không lường trước được. Cuối cùng, 5h20 chúng tôi mới đến được khu du lịch thác Kuangsi, khung cảnh dần nhá nhem.

image
Đường nhỏ dẫn đến thác chỉ khoảng 20km nhưng mất cả giờ mới đến đích

Thác tọa lạc ở cuối con đường từ đường cái vào. Cứ đi hết đường thấy san sát các quầy hàng bán thức ăn, đồ lưu niệm và quần áo các kiểu là đã đến trước cổng thác, khách Tây khách Á tấp nập. Từ cổng vào trong đường còn hun hút, có lẽ phải đi bộ một đoạn thác mới hiện ra. Thấy cổng mở nghĩ là vẫn còn được tham quan, chúng tôi gửi xe ngay khu buôn bán trước cổng và lập tức mua vài trái dừa uống cứu khát, cởi bỏ hết những thứ lỉnh kỉnh nóng nực trên người rồi chuẩn bị vác theo vật dụng cần thiết để tắm thác, mất thêm 10’ chuẩn bị.

image
Khu buôn bán sầm uất trước cổng thác Kuangsi

image
Gửi xe ở khu buôn bán trước cổng thác

Vài người trong chúng tôi lên cổng thăm dò trước. Cổng mở toang nhưng quầy bán vé trống trơ, không tìm thấy một nhân viên nào quanh đó, chỉ thấy khách du lịch từ trong ra về chứ không còn ai đi vào. Nhìn lên bảng thì một sự thất vọng tràn trề làm chúng tôi xuống tinh thần, giờ cửa tham quan đóng là 5h30 và bây giờ thì vừa qua 5h30 một chút thôi.

image
Bảng giá tham quan thác Kuangsi

Vừa tiếc nuối vừa nghĩ xem còn cách nào khác không, bỗng một người đàn ông mặc áo thun quần sooc nói tiếng Anh với chúng tôi nếu muốn vào thì mua vé 10.000 Kíp. Thoáng trong đầu tôi là sự nghi ngờ đầu tiên, người đàn ông này không mặc đồng phục, tại sao phải đứng chắn cổng để bán vé, nhìn bảng giá niêm yết thì thấy giá vé gấp đôi giá người này đề ra, chỉ có thể là “cò” hoặc lừa đảo. Vẫn tiếp tục nhìn quanh mong bắt được một nhân viên hay bảo vệ để hỏi han rõ ràng, nhưng ngay cả người gác cổng cũng không có. Tôi đánh liều đi thẳng qua cổng xem thử, đi được một đoạn thì người đàn ông đó la lớn lên và đuổi theo nhất quyết không cho tôi đi tiếp. Thấy hoang mang nhưng dù gì cũng đã hết giờ tham quan, trời thì tối dần, sau khi thảo luận chúng tôi quyết định từ bỏ địa điểm này trong luyến tiếc để quay về thành phố cổ Luang Prabang.

image
Cổng thác Kuangsi và người đàn ông “canh cổng”

Nếu không phải gọi là an ủi thì chúng tôi cũng không hẳn tiếc địa điểm này vì đến tận nơi mới khẳng định đúng là địa danh mainstream, quá đông đúc và có phần xô bồ, nếu vô được đến thác cũng không muốn xô đẩy nhau để mà tắm và chụp ảnh. Mặt khác thì chúng tôi cũng muốn tận mắt nhận diện thác một lần vì hình ảnh qua mạng đúng là ấn tượng.

Đang thong thả chạy ngược con đường chưa được lâu thì như bắt gặp một tia hi vọng khác, chúng tôi nhìn thấy bên đường một cái cổng tre, treo bảng hiệu chữ “Keo Waterfall” nhìn kĩ mới thấy trong ánh sáng mập mờ giao cái tối. Nghi ngờ không biết họ có hoạt động không vì không thấy bóng dáng ai ngoài chúng tôi. Nhìn vào con đường đất im lìm len giữa vườn cây để đi sâu vào trong, chỉ thấy bí hiểm và đầy mơ hồ. Nhưng chúng tôi biết để có được những trải nghiệm cắm trại lý tưởng không phải ở chốn xô bồ thì đòi hỏi phải có sự khám phá kiên nhẫn đến cùng.

image
Cổng thác Keo mời chào nhưng bên trong im lìm

Vậy là chúng tôi cũng nhìn thấy ngôi nhà bê tông nhỏ có ánh đèn và người sau khi băng qua con đường đất, phía khác có một nhà sàn mái lá xinh xắn. Một người nói tiếng Anh rất sành ra tiếp đón chúng tôi niềm nở, cũng chính là chủ nhân khu này. Anh như tiếp thêm sức và động lực cho chúng tôi khi giới thiệu dịch vụ ở đây có nghỉ đêm ở nhà sàn hoặc cắm trại tự túc trên nền đất cạnh thác. Ý tưởng và thực tế cuối cùng cũng tìm thấy nhau! Chưa nhìn thấy mặt mũi điểm cắm trại mà chúng tôi đã hào hứng vô cùng.

image
Ngôi nhà của chủ nhân khu thác Keo

image
Có thể qua đêm ở chiếc nhà sàn mộc mạc này

Không muốn mất thời gian hơn, chúng tôi nhanh chóng dựng xe đúng bãi, vác hết đồ và lều theo người. Tiếng thác mãnh liệt mời gọi, dập tan nỗi mong chờ giây phút này tưởng đã buông xuôi ở thác Kuangsi.

image
Nhanh chóng dỡ đồ

Theo chân anh chủ đến với thác, chúng tôi rú lên kinh ngạc trước vẻ đẹp còn hoang sơ của khu này, hơn hết là không gian riêng tư mà những cảnh quan mainstream không có được. Hẳn là một nhánh của thác Kuangsi, nước đổ xuống từ vách đá chỉ cao tầm 10 mét nhưng đủ để làm thành con thác lý tưởng cho du khách đắm chìm. Dưới thác nước tập trung thành một cái hồ xanh ngắt, nhìn thấy được đáy không sâu, diện tích không to nhưng đủ để tung tăng và thư giãn. Mạch nước làm thành con suối “rót” qua những hồ khác bên cạnh có hàng đá ngăn cách làm ngọn nước lăn tăn róc rách. Bên cạnh bờ suối có 2 sàn gỗ để ăn uống và vứt tạm đồ đạc.

image
Thác Keo vào ban ngày

image
Dòng nước trong xanh “rót đầy” những cái hồ liên tiếp

image
Nước róc rách lăn tăn

image
Nước xanh đến mức nhìn thấy cả đáy hồ

image
Có 2 sàn gỗ gần nhau để khách sinh hoạt

Hí hửng lao xuống thác để vớt vát cơn nóng cả buổi chiều nhưng không ai cho người được xuống quá hông vì nước lạnh như đá. Không gian ở đây được “gói kín” trong một rừng cây đồ sộ nên ngay cả trên bờ cái ớn lạnh cũng thấm dần. Đành gác lại ý định chơi đùa với thác, nương nhờ chút ánh sáng sót lại chúng tôi vội vàng dựng lều trước khi trời tối hẳn vì xung quanh đây không trang bị một ngọn đèn nào, chỉ dùng đèn pin hay flash điện thoại khi đêm xuống thác Keo. Trong lúc đó, vài người được phân công đi tìm củi, công việc không khó mấy vì nơi này không thiếu, người thì quay lại khu thác Kuangsi gần đó để mua thêm nước uống, đồ ăn vặt…

image
Qua bao chuyến đi nhóm đã có kinh nghiệm nhóm lửa trại

image
Có rất nhiều kiến dưới các gốc cây

image
Ngọn lửa bên chiếc sàn gỗ

Giờ phút này đây, chúng tôi quây quần bên nhau trong ánh lửa vừa được nhóm bên bờ suối, phía dưới sàn gỗ nơi chúng tôi ngồi. Dưới ngọn lửa cảnh vật đỡ mịt mùng hơn, chỉ có tiếng thác vẫn gầm rú tăng thêm vẻ huyền bí cho đêm hạ trại giữa rừng. Bữa tối cũng đã kịp đặt nhà chủ lúc vừa đến, anh chủ kiêm phục vụ nhanh nhẹn lên mâm bao nhiêu là món hấp dẫn mà chúng tôi đã chọn. Set up thêm vài cái đèn pin, đương nhiên là cả con Dockin’ D Fine “vô đối” lúc nào cũng chơi những bản mix “ruột” của team, chúng tôi “chiến” ngay mấy đĩa cơm chiên, rau, gỏi đu đủ, tôm, cá và gà… Nguyện vọng của team là trải nghiệm qua đêm ở đây chứ không quan trọng bữa tối vậy mà thức ăn ở đây làm lại khá hợp khẩu vị, ăn no căng mà thức ăn vẫn còn.

image
Bữa ăn cứu đói sau một ngày khá vất vả

image
Chắc đói quá nên không ai cười nổi >”<

Sau bữa ăn tử tế nhất trong ngày, chúng tôi dọn chén đĩa qua một bên, khiêng mấy băng ghế gỗ dài xếp thành hình chữ U trên sàn gỗ, cẩn thận châm thêm củi vào lửa trại, bày biện bim bim, bia và vài món đồ chơi khác. Đêm nay chỉ có chúng tôi chiếm lĩnh nơi này, nhà chủ nhân khuất hẳn đây. Chính thức tận hưởng cảm giác chill giữa thiên nhiên sau khi vượt qua chặng đường dài thách thức!

Đêm lạnh căm dưới bầu trời đầy sao. Không quấn túi ngủ kín người cũng phải mặc vài lớp áo với nón trùm lên tránh sương. Chúng tôi kết nối đung đưa theo giai điệu deep house của một thành viên trong nhóm mix thành set dập dờn trong tiếng thác. Ngửa mặt lên trời chỉ thấy một màu đen ngòm của những tán cây khổng lồ bủa vây, hiện lên nền trời lốm đốm sao. Đêm sâu ngồi giữa những tán cây cổ thụ, những cụm tre và bụi cây to nhỏ, vài đoạn chúng tôi kể chuyện ma kinh dị để dọa nhau, sau đó là những tràng cười không hồi kết khi nhắc lại kỉ niệm đã trải qua trong những chuyến đi. Không gian rừng thác truyền cảm hứng cho set nhạc hay khôn tả. Sao không thể gọi đêm nay là một “huyền thoại” của hành trình Chill The World? Một đêm tuyệt vời nhất của team Bễ company cho đến bây giờ!

image
Cắm trại ngoài trời là điều không thể thiếu trong mỗi chuyến road-trip

Chúng tôi gọi nhau dậy sau cơn ngủ say mặc cho tiếng thác ầm ầm bên tai. Trời vừa chợt sáng nhưng nắng vẫn chưa hiện diện, hoặc là ở đây nắng cũng khó lòng len vào được. Mở vội cửa lều để ngắm view thác và ghi nhận rõ khung cảnh quanh đây. Có ánh sáng ban mai thiên nhiên trút bỏ vẻ huyền bí mà trở nên dịu dàng hơn, nhất là những thân cây cao lớn chi chít rễ to đùng không còn đáng sợ nữa mà chỉ thấy sừng sững, già cỗi.

image
Vẫn còn quấn chăn vì không khí bên ngoài rất lạnh

image
Mở cửa lều đón không khí lạnh

image
View lều lý tưởng

Chờ đợi đến sáng để được tắm thác nhưng giữa cái rét ngự trị thế này thì khá là gay. Vậy mà sau khi thách thức nhau, cuối cùng tất cả lao xuống hết. Nếu trên bờ tầm mười mấy độ thì dưới nước chỉ chừng mười độ. Miệng đánh bò cạp, chân hì hụp cho người đỡ đóng băng, chúng tôi vẫn còn sức chơi đùa trong dòng nước trong xanh.

image
Into the wild

image
Thích thú với không gian thác Keo

image
Vừa tắm vừa run

image
Trải nghiệm đáng nhớ của team

Quên đi cái lạnh, chúng tôi leo lên các tảng đá lớn dò dẫm đến ngọn thác cho nước chảy xiết lên người, cảm giác như được massage thật sảng khoái. Tuy nước xanh nhưng đáy là bùn đất nên sau khi cả đám quẩy trong nước thì đục hết cả hồ.

image
Tạo dáng với thác

image
Đã chiến thắng được cái lạnh

image
Dưới ngọn thác

Lần đầu tiên tắm thác dưới trời rét căm quả là trải nghiệm thú vị. Sau khi làm quen với cái lạnh dưới nước rồi sẽ không còn sợ nữa. Bắt đầu một ngày mới bằng việc đắm mình trong thiên nhiên xanh rờn tĩnh lặng, lòng thanh thản hơn bao giờ hết. Đã thử cảm giác này một lần rồi sẽ thường nhớ đến như cơn nghiện khi trong guồng quay cuộc sống chốn thành thị.

image
Đắm mình trong thiên nhiên trong xanh

image
Tận hưởng không khí trong lành

Những lúc thế này không còn muốn nghĩ đến ngày quay về với thực tại đang chờ đợi ở nhà. Nhưng trước mắt chúng tôi phải quay về Luang Prabang thôi. Thời gian không cho phép để khám phá hết những cái hồ bên cạnh.

image
Nán thêm vài phút “thử nước” các hồ còn lại

image
Níu kéo thời gian bên thác Keo

image
Buổi sáng ấm áp và bình thản bên thác Keo

Dỡ lều, thu dọn rác trả lại không gian gọn gàng, sạch sẽ cho thác Keo cũng vừa lúc anh chủ đến chào buổi sáng và nhắc nhở chúng tôi thu gom lều trại vì không biết khách tham quan sẽ đến lúc nào. Tất cả chi phí chúng tôi chi trả cho bữa tối và một đêm cắm trại chưa bao gồm tip là 117.5 Kíp/người (~ 320.000 VND), khá hợp lý cho một đêm “huyền thoại”.

image
Chia tay thác Keo

image
Be ready!!!

image
Ready to race!

image
Life is a journey…

Chia tay anh chủ với vài bô ảnh kỉ niệm, hỏi thăm mới biết biển hiệu Keo Waterfall là anh ấy lấy từ địa điểm kinh doanh trước đó trong Luang Prabang vừa dời về đây chưa kịp thay đổi, facebook hay fanpage cũng chưa lập. Vậy mới thấy đây là địa điểm khá mới mẻ, ít người biết đến cũng vì vậy rất phù hợp với tiêu chí của team. Trong cái rủi lỡ mất thác Kuangsi thì có cái may này bù đắp rất xứng đáng!

image
Take notes trước khi lên đường

image
Sổ tay là vật dụng không thể thiếu trong mỗi chuyến đi

image
Hóa đơn cho một đêm “huyền thoại”

image
Kỉ niệm với vợ chồng anh chủ

image
Sẽ còn muốn quay lại đây!

image
Trang cá nhân facebook của anh chủ

image
Thực đơn và số điện thoại của dịch vụ thác Keo

image
Nhà sàn vào ban ngày rất thơ mộng

image
Nội thất bên trong đơn giản

image
Còn một chiếc chòi ẩn mình sâu trong khu thác Keo

Đường đến Luang Prabang không mấy trắc trở, đi ngược từ thác ra đường cái cũng thấy nhanh hơn hẳn. Đúng như cái tên thành phố cổ, Luang Prabang mang đậm chất duyên dáng cổ kính pha kiến trúc Pháp thuộc. Đường phố sạch sẽ, tươm tất đến ngưỡng mộ, thích hơn nữa là không khí yên tĩnh, không xô bồ, ồn ào như những thành phố du lịch khác. Tuy nhiên, tìm chỗ gửi xe máy hơi khó, chúng tôi đậu tạm dọc ven bờ sông bao quanh thành phố rồi thử cà phê Lào trong nhà hàng sang trọng đối diện để tiện trông xe.

image
Kiến trúc Pháp cổ không bao giờ “lỗi thời”

image
Nét đẹp trầm lắng của thành phố cổ

image
Tuk tuk là phương tiện ưa thích của khách du lịch

image
Xe cổ làm điểm nhấn cho nét đẹp duyên dáng của Luang Prabang

image
Villa, nhà nghỉ cũng thiết kế theo phong cách cổ

image
Một villa đối diện bờ sông

image
Con sông bao bọc thành phố cổ

image
Màu sắc của cố đô Luang Prabang còn rất “tây”

image
Một quán cà phê đối diện sông mang đậm kiến trúc cổ

image
Đường phố yên ắng, nhịp sống trầm

image
Góc xanh của thành phố

image
Những quán ăn, tiệm cà phê cũng xinh xắn

image
Lồng đèn là vật trang trí thường thấy ở các thành phố cổ

image
Vị trí ngồi ngoài hiên ngắm đường phố rất thú vị

image
Bàn ghế rất hợp cảnh

image
Ngồi ven đường là nét văn hóa ở Luang

Sau giờ cà phê, chúng tôi đánh liều để xe khóa cổ không người trông rồi tản bộ lên phố tìm hàng ăn sáng người bản địa bán để trải nghiệm ẩm thực Lào nói chung và Luang Prabang nói riêng. Bạn có thể dễ dàng tìm thấy những hàng ăn kiểu này dọc phố, ngồi ghế cao hoặc ghế đẩu ven đường. Chúng tôi quyết định thử món Khao Soy, một kiểu bún nước đặc trưng của miền Bắc Lào, thường có thêm thịt heo quay ăn khá hợp khẩu vị. Chúng tôi chọn mỗi hàng một món lạ để nếm được hết những cái tên mình tò mò.

image
Tìm hàng ăn bản địa trên phố

image
Quán ăn lề đường thường thấy trên phố Luang Prabang

image
Khao Soy – món ăn đặc trưng của Bắc Lào

image
Thường có thêm thịt heo quay

image
Rau sống ở Lào được cột lại bằng dây nứa, còn có cả đậu que sống

image
Nguyên liệu chế biến món Khao Soy

image
Một dạng Khao Soy khác

image
Mải mê thưởng thức Khao Soy

image
Trưa an yên

image
Tiếp tục khám phá Luang Prabang

Dưới cái nắng trưa gay gắt của vùng nhiệt đới, liên tục chúng tôi tấp vào các quầy nước take-away dọc phố, nhân tiện thử các thể loại sinh tố và nước mía của người Lào. Ly nào ly nấy đến tay to tổ chảng làm chúng tôi tròn xoe mắt, sau này mới biết đây là size ly đặc trưng của thức uống take-away ở Lào.

image
Dưới cơn nắng gắt

image
Trưa vắng

image
Quầy bán thức uống mang đi

image
Ly như này uống làm sao hết!

image
Ở Lào thường bắt gặp loại rong biển này được bán bên đường

Ráng nấn ná để dạo thêm ngóc ngách và ghé mua vòng thổ cẩm lưu niệm, các cửa hàng ở đây trông cũng lạ mắt hay hay. Chùa và đền là nơi thường thấy ở Luang Prabang. Chúng tôi còn bắt gặp một ngôi trường nhỏ bên đường yên ắng trong những tán cây khô rộng giữa sân trường. Những hình ảnh thanh bình, giản dị nhưng để lại ấn tượng sâu lắng.

image
Ngôi trường yên ắng giữa lòng cố đô

image
Những tán cây khô vươn rộng tăng thêm vẻ mơ mộng cho thành phố cổ

image
Những tán bông giấy xòe ra như chiếc ô bên đường

image
Cách trang trí các cửa hàng lưu niệm cũng ấn tượng

image
Chùa chiền là văn hóa đặc trưng của Luang Prabang

image
Màu sắc hài hòa của phố Luang

image
Tranh thủ từng phút để khám phá văn hóa cố đô Lào

image
Hoa giấy rộp các con phố ở Luang

image
Khăn quàng lưu niệm

image
Khám phá các món lưu niệm lạ mắt

Càng đi chúng tôi càng thấy thích thành phố này từ kiến trúc cổ, cách quy hoạch những ngõ hẻm rải cây hai bên nối cầu thang lên xuống giữa các dãy nhà hay các dốc thoai thoải dẫn ra bờ sông cho đến nhịp sống chậm rãi trong các hoạt động kinh doanh, giải trí, sinh hoạt và sự thong dong của cả khách du lịch đến với nơi này. Luang Prabang là nơi nghỉ dưỡng hợp lý và là nơi đi rồi sẽ còn muốn quay lại. Nhất là khi chúng tôi khám phá được trong các ngách nhỏ còn có văn hóa ăn uống ngồi dọc lối đi, sôi nổi nhưng lịch sự, bàn ghế là của các nhà hàng Âu Á, quán bar cho những ai thích không gian ngoài trời, âm nhạc vừa đủ nghe nhưng rất tiếc chúng tôi không đủ thời gian để trải nghiệm.

image
Con dốc đi xuống bờ sông

image
Các em bé Lào vui đùa hồn nhiên sau giờ tan học

image
Vẻ yên ắng của những căn nhà người bản địa

image
Màu sắc “giải nóng” trong ngõ hẻm

image
Một trong những con hẻm dốc đi xuống bờ sông

image
Cách một vài nhà lại có một ngõ hẻm thông thoáng ngăn cách

image
Các bậc thang nhỏ dẫn lên phố

image
Cuộc sống chậm rãi của người bản địa Luang Prabang

image
Cả bộ bàn ghế để thư giãn cũng “chất”

image
Khám phá các con hẻm nhỏ nấp sâu trong phố

Nếu có dịp khác chắc chắn chúng tôi còn muốn trở lại cố đô Lào trải nghiệm nhiều văn hóa hay khác. Còn bây giờ thì thành phố Vang Vieng đang vẫy gọi chúng tôi đằng xa 180km nữa. May là điểm tới khá gần nên chúng tôi có thời gian lang thang ở Luang đến gần 2h chiều, nhưng cũng phải nhanh chân nếu không muốn chạy tối.

image
Vẫn tranh thủ được vài kiểu ảnh trên đường đi lấy xe

image
Ngôi nhà gỗ ấn tượng tọa lạc trên đường dọc bờ sông

May là xe bỏ mặc ngoài bờ sông mấy giờ liền không sao, hoặc do an ninh ở đây khá tốt. Đóng giáp xong xuôi băng qua được vài dãy phố thì đoàn thiếu một xe, linh tính chẳng lành chúng tôi quay lại bờ sông tìm. Lại là con Duke gặp sự cố không nổ máy được.

To be continued…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *