CategoriesĐIỂM ĐẾNCHÂU ÁLÀO

10 Ngày Ở Bắc Lào: Đêm Luang Prabang Huyền Thoại (Phần 1)

NGÀY 4 (THỨ 3 – 20/02/2018 – 5 TẾT): PHONSAVAN – LUANG PRABANG (250 KM)

Ngày thứ tư lại là một thử thách mới của team với lộ trình không đỡ “căng” hơn 3 ngày đầu, chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng vượt qua 250km trong đó hơn 200km là đường đèo để đến được cố đô Luang Prabang của Lào. Nhưng hứa hẹn đây là một địa danh thú vị nên chắc chắn sẽ không phí hoài công sức. Dù sao Phonsavan cũng là thị trấn nhỏ buồn tẻ, tối hôm qua chúng tôi xác định đi ngủ thật sớm để dành nhiều thời gian cho đích đến ngày hôm nay.

Ngày 1: Nà Ka – Thung Lũng Bình Yên

Ngày 2: Một Thoáng Sầm Nưa

Ngày 3: Cánh Đồng Chum Huyền Bí

image
Hành trình 10 ngày Mộc Châu – Bắc Lào
image
Nhà nghỉ Sipraseut ở thị xã Phonsavan mà chúng tôi qua đêm

image
Bom ở khắp mọi nơi

4h30 trời còn tối mịt mù, không khí lạnh buốt vẫn bao trùm thị xã. Bãi xe ngoài trời cạnh nhà nghỉ không có lấy chút ánh sáng, chúng tôi phải soi đèn cho nhau thay phiên chằng đồ, lau sương đêm đẫm trên xe rồi tranh thủ thanh toán tiền phòng, uống vội tách cà phê pha sẵn ở sảnh để lấy tỉnh táo chống chọi với đoạn đường mờ căm trước mắt.

image
Cảnh vật mờ ảo

image
Đoạn dốc khá cao, đến đỉnh dốc có thể quan sát cả đường dài phía trước

Không biết là thói quen sinh hoạt của người Lào hay do mùa lạnh mà 5h hơn vẫn chưa thấy ai bắt đầu ngày mới. Đường phố vắng tanh không một bóng người, bóng xe, chỉ có đoàn chúng tôi bon bon xé màn sương băng giá.

image
Không thấy bóng dáng ai suốt đoạn đường dài

Ánh sáng yếu ớt của buổi ban mai cũng đủ nhìn ra vẻ hoang vu, lạnh lẽo có chút “rùng rợn” của khung cảnh đường phố. Vẫn chưa có hoạt động sinh hoạt nào của người dân địa phương. Đi qua những ngôi nhà im lìm, lác đác giữa các bãi đất mênh mông bất tận, những cây xăng trơ trọi giữa đồng không như bị bỏ hoang, sương khói mờ ảo làm cho cảnh vật thêm huyền bí, chợt cảm giác “ớn lạnh” ùa về như đang đi trong cảnh một bộ phim post-apocalypse.

image
Khung cảnh lạnh lẽo hoang vu

image
Mọi thứ im lìm, nhà cửa tối om, không một ngọn đèn

image
Bên đường có đám khói nghi ngút trời nhưng vẫn không thấy bóng dáng người

Ngoài cảnh “rùng rợn” đó ra thì có những đoạn sương mù kéo thành từng dãy sà xuống, lướt ngang mặt đường rồi băng qua các bãi đất trông như những dải lụa bồng bềnh hay chốn bồng lai tiên cảnh.

image
Từng “dãi” sương huyền ảo lướt ngang qua buốt lạnh

Ưu điểm của hành trình ngày hôm nay là mặt đường “ngon” hơn hẳn mấy ngày đầu, hứa hẹn một ngày “săn cua” thành công. Vài chục km đầu tiên, đường đi khá giống với Đà Lạt nhưng có một cảm giác mênh mông, trầm lắng hơn, vừa hùng vỹ lại rất thơ mộng.

image
Cảnh đèo thơ mộng…

image
… và phủ sương mờ ảo

image
Các đoạn cua rất đẹp

image
Khá giống cung đường Đà Lạt

Mặt trời lên mặc cho sương mù dày đặc giăng ngang. Một khi quyết tâm lên đường sớm bạn sẽ không bao giờ phải hối tiếc vì được đón bình minh mỗi ngày trên các cung đường khác nhau, nắm bắt thời khắc sáng tối giao nhau, in vào mắt mảng trời đỏ rực sau rặng núi hay phía chân hồ tĩnh mịch.

Và không biết có sự sắp đặt may mắn không mà chúng tôi còn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của khoảnh khắc đó ngay một quán nước dọc đường có view bình minh đối diện tuyệt vời. Đó là một cái hồ khá lớn, mặt trời vừa lên nhuộm mặt hồ đỏ ửng, cảnh vật bình yên in xuống mặt nước trong, lặng như tờ, lung linh đến động lòng.

image
Cùng nhau nắm bắt những khoảnh khắc đẹp nhất

image
Bình minh trên mặt hồ

Chúng tôi là những vị khách đầu tiên trong ngày, đến vừa đúng lúc họ mở quán nhưng cũng kịp có đồ ăn sáng. Gọi thêm vài ly cà phê, chúng tôi vừa tranh thủ bữa sáng vừa chần chừ nuối tiếc khung cảnh bình minh trên hồ chưa muốn đi vội.

image
Ngược nắng

image
Ánh nắng ban mai dịu dàng

image
Tâm hồn bình thản như mặt hồ phẳng lặng

image
Thưởng thức bữa sáng với view hồ tuyệt đẹp

image
Dùng cả bom để làm hàng rào

image
Chú cún dễ thương xin ăn một cách ngoan ngoãn

Thưởng thức cà phê dọc đường thì không hi vọng gì hơn, gọi là uống để tỉnh táo chứ chưa gặp được hàng nào ngon. Vì thế, chúng tôi thường mua cà phê gói mang theo bên mình rồi pha vào chai nước suối để uống khi nghỉ chân.

Mặt trời lên cao cũng vừa lúc tiến vào đèo, nhưng sương mù vẫn dày đặc khiến ánh nắng không thể xuyên qua được. Bên cạnh đó, chúng tôi vô cùng choáng ngợp với những khúc cua siêu đẹp và dài, liên tiếp nhau, tầng tầng lớp lớp đủ thể loại: cua gắt, cua lơi, cua tay áo… Đến tận hôm nay mới có lại cảm giác mạnh dạn “ăn cua” mãi không hết, ai yêu đường và mê road-trip có thể hiểu cảm giác này. Để rồi mỗi nơi dừng chân, chúng tôi lại được dịp tranh nhau kể lại những cú ôm cua tâm đắc hoặc những lần “chửa” hú hồn.

image
Những khúc cua hun hút trong sương

image
Sương mù vẫn dày đặc phía trên cao

image
Cứ thế nối đuôi nhau…

image
Đường “ngon” hơn hẳn mấy ngày đầu

image
Cũng ít “ổ gà” hơn

image
Mùa cỏ bông lau cao vút

image
Cùng nhau “ăn” cua mệt nghỉ

image
Sương tan dần…

image
Cảm nhận ánh nắng ấm áp đầu ngày

image
Những bụi cỏ bông lau khổng lồ ở khắp nơi

image
Cảnh vật dần rõ hơn

image
Đoạn cua “tay áo” cực ấn tượng

image
Biểu diễn để “sống ảo”

image
“Tắm nắng”

image
Những con dốc dài liên miên…

image
…uốn éo đủ hình thù

image
“Say cua” @.@

image
Sau những giờ phút chiến đấu với “cua”

image
Dừng chân chụp ảnh vì đoạn đường quá đẹp

image
Hàng cây hai bên lá ngả vàng như cảnh ở Châu Âu

image
Những phút nghỉ ngơi sau cơn “say cua”

Nắng trưa lại tìm đến, nóng bỏng như trưa hè, cũng vừa lúc chúng tôi đến ngã ba Phonsavan – Vang Vieng – Luang Prabang nhộn nhịp khách du lịch nước ngoài và các hàng ăn của người dân địa phương. Vì trời nóng nên chúng tôi lựa chọn một nhà hàng nhỏ để nghỉ trưa, mua thêm vài xiên nướng ở quầy hàng người bản địa bán.

image
Chòi đồ nướng của người bản địa

image
Có cả một dãy chòi, chòi nào cũng bán những món tương tự nhau

image
Hai con adventure dáng BMW GS khá hầm hố nhưng lại là hàng nhái của Trung Quốc

image
Tiếp tục hành trình đến với cố đô

image
Vẫn còn vài đoạn đường xấu

Thỉnh thoảng tỉnh lại sau nhưng cơn “say cua”, chúng tôi dừng lại ngắm nhìn khung cảnh ngoạn mục của đèo núi Bắc Lào.

image
Choáng ngợp trước vẻ đẹp thiên nhiên của Lào

image
Tầng tầng lớp lớp

image
Những đoạn cua đèo “đẹp hết nấc”

image
Màu sắc rừng núi ở Lào rực rỡ, phong phú

image
Thung lũng ươm nắng

image
Rừng núi trùng điệp, gió hiu hiu

image
Tiếp sức ở tiệm tạp hóa ven đường

image
Chòi bán xăng của người bản xứ

image
Ánh mắt ấy như chất chứa điều gì

image
Một dãy nhà sàn gỗ đơn sơ, mộc mạc nhưng ấn tượng

Lại một buổi chiều vội vã đua với mặt trời về đích. Thời gian eo hẹp vì mục tiêu của chúng tôi là thác KuangSi – một trong những điểm tham quan nổi tiếng nhất của Lào, mà từ Luang Prabang đến được đó phải chạy thêm 30km nữa. Quá “căng”! Nhưng hi vọng vẫn đến kịp lúc trời còn sáng để được đắm mình trong con thác đẹp nhất nhì của Lào.

image
Đua với mặt trời

image
Ánh nắng buông dần

image
Tăng tốc để bắt kịp đích đến

image
Nắng chiều và “bạn đồng hành”

Vội đến đâu chúng tôi vẫn phải dừng lại nghỉ nơi 2 cái chòi lá chênh vênh bên bờ vực đèo trông rất hay! Xung quanh không thấy ai ngoài một chị đang đập cây chít bên đường. Chắc là chủ nhân của những cái chòi và ngôi nhà cách đó chục mét. Không biết chòi có phục vụ mục đích kinh doanh không vì không có vẻ là vậy, nhưng khi chúng tôi ra dấu xin nghỉ nhờ thì chị ấy đồng ý ngay, còn tươi cười chạy về lấy chổi ra quét sạch sàn. Chòi còn nguyên mạt gỗ, có thể là vừa xây xong để chuẩn bị kinh doanh.

image
Điểm dừng chân lý tưởng

image
Rất thích hợp để chill

Tiếc là không có nhiều thời gian nán lại để thưởng thức view từ đây! Nắng chiều tắt để lại khung cảnh bình yên lắng đọng, cảnh vật nguyên sơ dưới thung lũng trong thời khắc này trở nên thăm thẳm, hun hút. Cảm giác thanh bình đến lạ!

image
Bình yên một thoáng…

image
Đắm mình trước thiên nhiên huyền bí

image
Tranh thủ ngả lưng

Xa xa chúng tôi đã nhìn thấy thành phố Luang Prabang mang kiến trúc cổ đặc trưng, quy hoạch gọn gàng rất quy mô. Có vẻ thú vị đây! Chợt nhớ đến mục tiêu của mình, chúng tôi vội vã chia tay chiếc chòi và chủ nhân, không quên gửi lại 20.000 Kíp cho chị, dò ý xem nhưng chị chỉ vui vẻ cầm lấy và cám ơn bằng tiếng Lào: “Khọp chay!”

image
Lướt qua những hàng cây

image
Nối tiếp nhau “ăn cua”

image
Vạn vật trong hoàng hôn hòa quyện với nhau thành khung cảnh nên thơ đặc trưng của Lào

image
Đi qua những làng nhỏ

image
Nắng chiều nhuộm hồng lối đi

Đoạn gần đến Luang Prabang làm chúng tôi mê mẩn với những hàng cây khô thẳng đều, thưa thớt những chiếc lá ngả vàng trụ lại trên cành khẳng khiu, hiếm hoi mới thấy vài lá còn xanh. Hai bên đường lá khô rơi ngập kín, chồng chất và xếp gọn vào lề như một tấm thảm trang trí trải dài. Ánh nắng chiều rực rỡ xiên qua những rặng cây. Khung cảnh và màu sắc đẹp như một Châu Âu ở Lào.

image
Có một Châu Âu ở Lào

Chúng tôi cứ thế cùng nhau đi qua, thưởng thức vẻ đẹp mà không ít lần trầm trồ với nhau, dừng xe lưu lại cái hay đặc trưng riêng của cung đường Bắc Lào mặc kệ thời gian không cho phép. Niềm vui này thật may mắn là chúng tôi được chia sẻ cùng nhau – team Bễ Company. Happiness is only real when shared!!!

image
Hàng cây đẹp nao lòng dưới nắng hoàng hôn

image
Ôm cua gắt trong cái nắng “ráng mỡ gà”

image
Đường quanh co, uốn lượn bên thiên nhiên mênh mông

image
Vừa ôm cua vừa thưởng thức vẻ đẹp xúc động của cung đường này

image
Nắng hoàng hôn ôm trọn rừng núi, những con đường

image
Nắng chiều rạng rỡ, có chút sâu lắng

Nắng chiều như ráng mỡ càng làm cho những hàng cây khô thêm vàng, mong manh trước gió. Tiếc là chúng tôi không biết tên loài cây này, chỉ chưa từng thấy trên cung đường xuyên Việt. Cũng lần đầu tiên chúng tôi được đi giữa những đoạn đường trang điểm cây lá vàng, lá đỏ như những bức tranh vẽ cảnh, nên thơ đến mức cảm tưởng như đang được đi trong lòng Châu Âu.

image
Không ít đoạn được trang điểm bởi những cây lá vàng rực rỡ

image
Cây lá đỏ như các con đường ở Châu Âu

image
Nắng làm trội lên màu vàng của hàng cây khô

Chạy thêm 50km, chúng tôi chỉ mới đến được ngã ba rẽ vào thác KuangSi. Bắt đầu từ đoạn này, đường không những nhỏ mà còn cực xấu, lại dài đằng đẵng 20km nữa. Gần hết cả đường đang trong quá trình sửa chữa nên bụi đất đỏ tung mù trời, lồi lõm hố này hố kia.

image
Đường rất xấu và đông các phương tiện giao thông

image
Gần hết cả đường đang trong quá trình thi công sửa chữa

image
Bụi mù mịt do ôtô chạy nhiều

Thỉnh thoảng có đoạn lưu thông qua cây cầu thô sơ đến mức chỉ vừa một làn xe. Thế là họ giăng dây ngăn một chiều lưu thông, liên lạc bằng bộ đàm để chiều kia qua cầu ngớt xe rồi mới chặn ngược lại để chiều này lưu thông. Xe du lịch, tuk tuk, xe máy xếp hàng dài nhiều vô kể, đợi vài bận mới qua được cầu mà mỗi lần đợi không dưới 5 phút. Vừa sốt ruột vừa nóng, chúng tôi chẳng buồn cởi bớt áo khoác, chỉ mong đến được thác để gieo mình xuống giải tỏa cơn nóng của thời tiết nơi này.

image
Chỉ biết kiên nhẫn chờ đợi

image
Hàng xe kéo dài dằng dặc

Đổi lại chúng tôi lại lần nữa ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của hoàng hôn nhưng không phải ở một địa điểm mà trên suốt đoạn đường đi đến thác. Các khoảng đất trống làm nổi bật quả cầu lửa đang trút đợt nắng cuối cùng xuống vàng hoe con đường và cảnh vật hai bên, đôi lần kết hợp với những đám mây tạo thành đường ray sáng kì diệu.

image
Into the sunset

image
Quả cầu lửa đỏ rực

image
Đổ bóng

image
Mặt trời như quả bóng bay lơ lửng

image
Hoàng hôn trên thị xã

image
Chói lòa một góc trời

image
Những đường ray sáng rực rỡ

image
Đồi cát trắng

image
Bức tranh yên bình

image
Mặt trời qua rặng cây

image
Nắng len lỏi những cành cây soi rực cả con đường

image
Mãi ngắm nhìn những hàng cây thấp dần đều

image
Ngắm hoàng hôn trên những con đường làm chúng tôi có động lực đua đến đích

image
Dân cư Lào rất thưa thớt

image
Bụi in rõ trên nền vàng của nắng

Rồi mặt trời cũng khuất, cảnh vật dịu hẳn lại nhưng không khí vẫn không mát mẻ hơn. Đường dài lê thê uốn lượn mãi không hết, đi qua bao nhiêu cây cầu, rừng cây vẫn chưa thấy bóng dáng nơi muốn đến. Nhưng chúng tôi không thể làm gì hơn ngoài kiên nhẫn chạy.

image
Đi mãi không hết đoạn đường 20km

image
Các đồi cây ở Lào cũng có nét lôi cuốn đến lạ

Nhìn thấy các khu resort liền kề nhau, dấu hiệu của đích đến không còn xa nữa, chúng tôi vừa chạy vừa quan sát các kiểu bài trí, xây dựng khu nghỉ dưỡng của Lào. Từ đoạn này, đường không còn xấu nữa, thưa dần người và xe, cảnh vật cũng hiền hòa, trong trẻo hơn. Bên đường mọc lên những cây hoa lạ lẫm có màu sắc nổi bật, men theo bờ rào tre rất thơ mộng.

image
Càng vào sâu không khí càng trong trẻo, yên tĩnh

image
Những cây hoa trắng nghiêng ngả bên bờ rào tre

image
Thích thú với những con đường hiền hòa, dịu dàng của Lào

To be continued…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *